Đã hơn 3 tuần không gặp mà cũng không thấy ông bạn Cường gọi điện,
mình thấy lạ. Sáng nay mình gọi điện, định nếu có nhà thì sẽ đến chơi.
Nhưng khi gọi thì chỉ nghe thông báo “số điện thoại hiện không liên lạc
được” mình linh tính có chuyện gì chăng?. Thế là mình quyết định cứ đến
nhà xem thế nào, chẳng biết có ai ở nhà không. Đi xe máy ngoài trời 12
độ cũng khá lạnh dù đã chống rét hết cơ số. Đến nơi thấy cửa đóng nhưng
trong nhà đèn sáng, nhìn vào thấy có mẹ vợ của Cường và 2 thanh niên
đang ngồi nói chuyện ở bàn. Sau đó, khi vào nhà mình hỏi mẹ vợ của
Cường “Cô đến hôm nào ạ”, “thì từ hôm Cường bị đến nay tôi…”, “Cường bị
sao ạ?”, “Anh chưa biết à?”, “Vâng, Cường bị sao ạ?”. Rồi mọi việc xảy
ra được lần lượt kể lại.
Đó là vào chiều ngày 28/12 (cách đây 12 ngày), Cường đi xe máy trên
đường Hoàng Quốc Việt thì va chạm với xe ô tô cùng chiều bị ngã và bất
tỉnh, đầu và mặt đầy máu. Chủ xe ô tô đưa đi cấp cứu ở bênh viện E và
lấy điện thoại trong túi Cường rồi gọi đến một vài số trong đó để báo
tin. Thế là người thuê nhà của Cường (ở cùng phố Đào Tấn) nhận được tin,
chị ta lại gọi báo cho mẹ vợ Cường…. Cuối cùng thì mọi người trong nhà
đã đưa Cường về bệnh viện Việt Đức, rồi sau đó vì kết quả chụp cho thấy
máu tụ chỉ một lớp bên ngoài sọ nên không phải mổ và lại chuyển sang
bệnh viện Phòng không không quân cho đến hôm nay. Những ngày đầu còn mê
sảng, nói không ra tiếng, nhưng bây giờ nói nghe đã rõ tiếng mặc dù có
lúc còn nhớ lẫn lộn. Hôm qua bác sĩ đồng ý cho về nhà để tiện chăm sóc.
Đang nói chuyện thì có điện thoại anh Hùng (anh trai Cường) báo là Cường đã lên taxi để về nhà. Thế là sau 20 phút đã thấy taxi về đến cửa. Hai thanh
niên phải đi hai bên đỡ từng bước chậm, con gái đi bên cạnh. Mặt sây sát, một mắt
thâm tím, hai tay cũng đầy vết xước. Cường nhìn mình 2 lần cũng không
nhận ra. Mãi đến khi Cường đã nằm im trên đệm rồi còn mọi người đi
xuống nhà dưới cả và chỉ còn một mình mình ngồi bên cạnh, Cường chợt
nhìn quanh và nhận ra ông bạn và mỉm cười. Thậm chí còn hỏi “Nga dạo này đã
làm thêm chỗ nào mới chưa?” mặc dù nói tiếng nghe rất khó nhọc. Mình hỏi
“đang đau lắm hả”, hắn ta gật đầu. Nhưng một lúc sau thì lại nói những câu vu vơ không ai hiểu...
Có lẽ nhanh cũng phải một tháng, tức là đến tết thì mới có thể tự đi lại bình thường.
Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013
Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013
Để thành tài
Lớp học thêm trong trường và khắp nơi
Cổng trường mặt đất trắng tờ rơi
Gia sư uy tín và kinh nghiệm
Trung tâm, lò luyện, hết chỗ ngồi!
Đi trong sương sớm về sương đêm
Chuông báo thức mà giấc chưa êm
Chẳng mấy bữa con ăn cùng bố mẹ
Nồi cơm chín tới khói tỏa thơm.
Thầy tây dạy ngoại ngữ rất hay
Thầy ta giỏi, luyện thi đêm ngày
Thi thử, thi thêm, thi cọ xát
Chuyên đề, cấp tốc, luyện mê say
Thư viện mênh mông vắng bóng người
Hiệu sách nhiều quầy bán đồ chơi
Bảo tàng cho thuê làm quán nhậu
Thực khách đi ngang gặp “kính mời”
Sách giáo khoa tri thức đầu đời
Qua khứ, tương lai, mặt đất, bầu trời…
Nhưng không phải trọng tâm thi cử
Thì sách còn như mới mua thôi!
Ngày và đêm nghe – chép miệt mài
Thầy cô giới thiệu bao dạng bài,
Trả lời trắc nghiệm bao câu hỏi,
Không thuộc làm sao để thành tài?
Không thuộc làm sao để thành tài,
Làm sao tất cả vì ngày mai,
Chen chân xí chỗ trong thiên hạ
Vai vế so bì chẳng kém ai?
Cổng trường mặt đất trắng tờ rơi
Gia sư uy tín và kinh nghiệm
Trung tâm, lò luyện, hết chỗ ngồi!
Đi trong sương sớm về sương đêm
Chuông báo thức mà giấc chưa êm
Chẳng mấy bữa con ăn cùng bố mẹ
Nồi cơm chín tới khói tỏa thơm.
Thầy tây dạy ngoại ngữ rất hay
Thầy ta giỏi, luyện thi đêm ngày
Thi thử, thi thêm, thi cọ xát
Chuyên đề, cấp tốc, luyện mê say
Thư viện mênh mông vắng bóng người
Hiệu sách nhiều quầy bán đồ chơi
Bảo tàng cho thuê làm quán nhậu
Thực khách đi ngang gặp “kính mời”
Sách giáo khoa tri thức đầu đời
Qua khứ, tương lai, mặt đất, bầu trời…
Nhưng không phải trọng tâm thi cử
Thì sách còn như mới mua thôi!
Ngày và đêm nghe – chép miệt mài
Thầy cô giới thiệu bao dạng bài,
Trả lời trắc nghiệm bao câu hỏi,
Không thuộc làm sao để thành tài?
Không thuộc làm sao để thành tài,
Làm sao tất cả vì ngày mai,
Chen chân xí chỗ trong thiên hạ
Vai vế so bì chẳng kém ai?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)