Thứ Ba, 25 tháng 8, 2009

Chỉ có thế thôi sao?

Chỉ có thế thôi sao?
Từ tấm bé anh em mình cùng sinh ra lớn lên trong cùng một mái nhà tranh, cùng ăn cơm một nồi do mẹ tần tảo nấu cho, cùng tắm nước giếng khơi. Rồi những ngày tết cùng nhau vui vầy vì đi học xa nhà lâu ngày mới về...những ngày đó anh em mình rất thương yêu nhau.
Rồi anh em mình lớn lên, không thể ở cùng nhau mãi, mà theo quy luật cũng phải lập gia đình riêng. Không khí vui vẻ của những đám cưới vẫn còn đó nhưng mọi thứ bắt đầu thay đổi cho dù ta không nhận ra ngay. Cho đến lúc này thật phũ phàng khi nói anh em mình đã mất nhau rồi, thành người xa lạ rồi! Nghe lời nói của nhau thấy xa lạ giả dối, nhìn nhau cũng không nhận ra người anh em cùng cha cùng mẹ với mình nữa.
Phải chăng chúng ta đều là nạn nhân, bị mê hoặc để không nhận ra nhau nữa, để trở thành công cụ tốt cho những tính toán bẩn thỉu kia? Anh em mình có thể đối xử với nhau bằng những thủ đoạn như đối với người bất kỳ như vậy sao? Có thể tráo trở ăn không nói có nhuần nhuyễn đến thế sao? 
Cuộc đời bon chen này đã biến chúng ta thành như thế sao? Đồng tiền đã chế ngự tất cả thật rồi, cả  trong giấc ngủ sinh vật của chúng ta! Cứ phải đặt tay lên tiền của mình cho chắc kẻo xung quanh người ta hùa nhau moi mất. Tình cảm anh chị em quy ra tiền trở nên vô nghĩa, là thứ đáng bị giễu cợt. Ôi, "tiền mình", "tiền mình",...
Nhưng còn mẹ già đấy, mẹ vẫn láng máng biết những cái mất mát đang diễn ra dù chúng ta với chút lương tâm còn sót lại không muốn để mẹ biết và muốn để mẹ được thanh thản tuổi tám mươi. Nhưng chính mẹ cũng đã bị người ta cố tình lôi vào đấy thôi, làm như nhờ mẹ phân giải hộ. Ngưòi ta tìm cách lợi dụng cái thân hình khô xác của mẹ rồi còn gì?
Bản chất con người khó có thể thay đổi. Kẻ chủ mưu thì mãi mãi vần là chủ mưu. Anh em mình vẫn là nạn nhân, mặc dù, hành động lời nói cũng khá giống với kẻ chủ mưu.Và chúng ta luôn tin là mình đủ tỉnh táo.
Ứơc gì mình tỉnh táo nhận lại mình là ai, mình tự trung hoà được dục vọng bẩn thỉu kia, may ra tìm lại được chút tình cảm anh em ruột thịt mà để lại cho con cái chúng ta, để chúng không bị biến thành những con rô bớt sinh vật và được điều khiển để kiếm tiền.
Nếu thế giới những linh hồn là có thực với sức mạnh vô hình cùa nó, thì ta hãy cầu xin để được tỉnh táo lại 1 phút thôi, 1 phút thôi và để nhận ra ta là ai, là ai?   

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2009

Sức mạnh tuyệt đối của đồng tiền

Tiền là tiên là phật
(nên tiền luôn nằm trong giấc mộng vàng của ta)
***
Có tiền mua tiên cũng được
(vì tiên cũng cần tiền, tiền, tiền mà!)
***
Đồng tiền nối liền khúc ruột
(chính đồng tiền cũng sẽ cắt mất một đoạn ruột ta, đau quá)
***
Nén bạc đâm toạc tờ giấy
(dù là giấy trắng mực đen, con dấu đỏ)
***
Vai mang túi bạc kè kè
Nói ấm nói ớ người nghe ầm ầm
Trong túi không có một đồng
Lời nói như rồng cũng chẳng có người nghe

(ai chẳng muốn kết thân hoặc chỉ cần bắt tay,  đứng cạnh đại gia)
***
Đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn
(cô giáo nói khi nhắc nhở các em đóng tiền học đúng hạn)
          ***
Tiền có sức mạnh như vậy nên
Cái gì không mua được bằng tiền thì mua được bằng rất nhiều tiền.

Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2009

Sống với niềm tin

Niềm tin sinh ra cùng con người
Con người sinh ra, lớn lên, chết đi luôn song hành với niềm tin. Một cuộc sống đầy ắp niềm tin.
Khi còn nhỏ, mỗi lần bị bắt nạt, đe dọa ta thường chạy về với cha mẹ, vì ta tin tưởng được bênh vực, che chở.
Khi lớn lên, nhận thức được cái thiện, cái ác thì rất nhiều người tin rằng làm việc thiện sẽ nhận được những điều tốt vì “ở hiền gặp lành” mà. Người ta cho rằng sống phải “tu nhân tích đức”. Còn nếu làm việc ác thì con cháu sẽ gánh chịu hậu quả “đời cha ăn mặn, đời con khát nước”, thậm chí “chết không nhắm được mắt”.
Con người cũng luôn tin vào bản thân mình. Khi niềm tin đó đủ mạnh con người có thể vượt qua những điều kỳ diệu. Biết bao người bị bệnh hiểm nghèo trong tình trạng chỉ còn chờ chết nhưng niềm tin vào bản thân đã giúp họ luyện tập và kéo dài cuộc sống một cách kỳ diệu. Rất nhiều người tật nguyền từ bé nhưng đã tự tin, quyết tâm học hành và thành đạt tới mức kinh ngạc mà cũng chỉ số ít người bình thường có được.
Trong một công việc nhỏ nhất, mức độ tự tin của bản thân mình cũng ảnh hưởng đến kết quả hoàn thành công việc đó. Khi ai đó thường ít tự tin vào bản thân mình, thì người ta thường nói người đó “mắc bệnh” tự ti. Còn nếu tự cho mình là người bỏ lỡ nhiều cơ hội trong cuộc đời thì ta cố suy ngẫm và sẽ nhớ lại được những lúc thiếu tự tin đáng tiếc đã xảy ra.
Con người cũng tin vào đồng loại. Nghĩa là tin rằng người khác cũng có niềm tin giống mình. Cho nên mới có “hợp tác”, “nhờ cậy”, “kết bạn”, “kết hôn”, ...giữa những con người. Ta thường bắt đầu tin vào ai đó thông qua các dấu hiệu như lời nói, cử chỉ. Niềm tin này khi bị suy giảm thì dễ thành “nghi ngờ”, “đa nghi”. Đối với số đông người Việt thì người ngoài không đáng tin bằng “ruột thịt” vì người ngoài là “khác máu tanh lòng”, chỉ có ít người coi trọng “bán anh em xa, mua láng giềng gần”.
Tín ngưỡng là tổng hợp các niềm tin của con người. Tín ngưỡng khiến ta từ bỏ tất cả, “xã thân cầu đạo, xả phú cầu bần”, thậm chí “tử vì đạo”.
Niềm tin thật tốt lành, nhưng niềm tin cũng thật dễ lợi dụng cho những mục đích đa dạng. Niềm tin do ngộ nhận càng dễ bị lợi dụng.
Những kẻ lừa đảo thực ra đã dùng lời nói, dùng danh nghĩa gì đó lợi dụng, chi phối niềm tin của ta,  dễ dàng đưa ta vào con đường họ vạch sẵn, bất chấp những kẻ đó với ta có quan hệ gì đi nữa. Có kẻ còn có “pháp thuật cao siêu” nên chi phối được niềm tin hàng ngàn hàng vạn người để họ bán nhà cửa nộp tiền lại rồi tiếp tục đi khất thực để “cầu đạo”...   
Cuối cùng con người ai cũng ra đi, cũng có thể ra đi với đầy ắp niềm tin. Nhưng cũng có thể ai đó ra đi trống rỗng, không còn chút niềm tin nào.