Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2009

20-11, nhớ về một học trò


Năm nay nghỉ không đi dạy nữa và cũng không đi dự các buổi lễ mà trong đó mình luôn bị ngồi trên hàng ghế danh dự và có thể phải lên sân khấu và để "tâm sự" về kỷ niệm trong đời dạy học. Hôm nay ngồi ở nhà thong thả nhớ lại những học trò và những câu chuyện đọng lại trong ký ức

Cô học trò với đôi chân thủy tinh

Hồi ấy mình đến dạy ở trường trung cấp chuyên nghiệp Anhstanh , gần Ngã tư sở. Trong buổi học đầu tiên, mình tra sổ và và gọi tên một học sinh trả lời câu hỏi, “xin mời Nguyễn Lan Anh!”. Một sô gái nhỏ nhắn, trắng trẻo, vẫn ngồi trên ghế và trả lời “xin lỗi thầy, em đau chân không thể đứng được, em xin phép ngồi’, rồi cô trả lời câu hỏi với một phong cách đầy tự tin, gây ấn tượng. Lúc đó tôi chỉ nghĩ có lẽ em bị đau chân bình thường. Đến các buổi học sau tôi để ý thấy Lan Anh luôn được các bạn thay nhau cõng từ cổng trường lên lớp học. Hỏi các học sinh trong lớp mới biết là em bị bệnh giòn xương bẩm sinh, nghĩa là chân rất dễ gãy, hồi nhỏ có tháng gãy ba bốn lần. Nhưng em vẫn học giỏi và hiện đang là sinh viên Đại học ngoại ngữ Hà Nội, nghĩa là học cùng lúc 2 trường. Quê Lan Anh ở huyện Sông Công, tỉnh Thái Nguyên, gia đình nghèo nên em vừa học vừa đi làm để tự trang trải sinh hoạt. Bằng nghị lực mạnh mẽ, em kiên trì học tập và tiếp thu nhanh chóng những gì được học và vận dụng sáng tạo vào công việc. Năng lực kinh doanh cùng với  khả năng về ngoại ngữ và tin học đã giúp cô được đề bạt làm trưởng phòng thiết kế của một công ty quảng cáo lớn. Trong buổi lễ tốt nghiệp Lan Anh cũng không đến được, cô gửi lời chào tôi và cho biết cô đang bận theo lớp tập huấn năng lực lãnh đạo cho phụ nữ khuyết tật châu Á,  tại Thái Lan. Sau đó ít lâu tôi đọc thấy những bài báo viết về cô như một tấm gương vượt lên số phận với những thành công trong nghề nghiệp và cuộc sống. Trong một bài báo như vậy, tôi nhìn thấy Lan Anh ngồi trên xe lăn với nụ cười rạng rỡ đang ôm đứa con nhỏ trong tay. Tôi nhìn nét mặt xinh xắn, hiền hậu của người mẹ trẻ và thầm chúc mừng cô học trò của mình. Thế là cô đã chiến thắng số phận, tự giành lấy  hạnh phúc cho mình.

Thứ Năm, 15 tháng 10, 2009

Ngày dỗ tổ năm nay

Thật tuyệt vời, ngày dỗ tổ năm nay trùng vào ngày chủ nhật (11/10/2009). Các gia đình đều sẵn sàng về đông đủ, chỉ trừ một số thành viên không thể thu xếp được công việc.

Đúng hẹn, 6 giờ sáng, chiếc xe Getz khởi hành từ nhà bác An, do Tuấn "trọc" lái trên xe có bác Nhật và Nhật Anh. Cùng lúc, từ "trung tâm" nhà bà, chiếc Everest do Hùng lái chở chú Đức, cô Oanh, cô Vân, cô Ngà, Hoàng, Trường, và chiếc Vitara do mình lái chở chú Thiện, cô Vân Anh, Tú, Linh lập thành một đoàn, cũng cùng nhau xuất phát.     
    
Ngày chủ nhật, lại đi sớm, nên đường khá vắng vẻ, chưa đến 8 giờ đã thấy bác An gọi điện cho biết đã về đến nhà và đã gặp Bà. Mình bảo với bác An là, vì còn tranh thủ ghé vào đền Trần nên 2 xe đoàn mình sẽ về muộn một chút.

Loanh quanh chốc lát mà ra khỏi đền Trần thì đã 9 giờ 30, chú Đức bảo mọi người khẩn trương về kẻo muộn quá vì ở quê làm lễ sớm lắm. Nhưng chú lại dẫn mọi người đi ăn phở thế là lại muộn thêm gần một tiếng nữa. Về đến nhà đã gần 11 giờ, may mà khoảng cách từ thành phố Nam định về Nam An chỉ có 7 cây số. Cất xe xong vào chào vợ chồng anh Chinh rồi chạy vội sang nhà thờ. Trong nhà thờ vẫn đông vui như mọi lần. Các cụ đã cúng lễ tổ tiên xong, ngoài sân đang tiến hành lễ khuyến học, trao phần thưởng cho các cháu. Một cháu gái đang phát biểu cảm tưởng khi nhận phần thưởng. Kết thúc lễ khuyến học là đến phần "thụ lộc", các mâm xôi được bê ra đặt trên bàn ngoài sân. Các cháu nhỏ ngồi xung quanh, lần lượt nhận một nắm to và ăn ngon lành. Nhìn bọn trẻ ăn xôi, cô Vân bảo, hôm nay thằng Tiến cứ tiếc mãi không được về để ăn xôi.
Một lúc sau, cỗ bàn được bày ra từng dãy bàn ngoài sân. Các "vai vế" được xếp ngồi vào mâm. Cỗ bàn vẫn được các cô dâu họ Trần tự chế biến như năm ngoái và cũng khá tươm tất. Mấy thùng bia Nada lần lượt cạn trong tiếng chào mời rôm rả. Bác Vinh trưởng tộc cũng ra hô hào "động viên" lớp trẻ... Mình và chú Đức tranh thủ đến chào chú Lượng, chú Nương, chú Phúc... Sau đó tất cả đoàn nhà mình quay về bên nhà, trò chuyện với bác Lênh. Mọi người cũng sang chơi đông vui. Trước khi ra về cả đoàn mời các cụ ra sân cùng chụp ảnh trước ngôi nhà được xây dựng bởi mồ hôi công sức của cụ nhà mình và được họ hàng gìn giữ. Hai phó nháy Linh và Tú thi nhau trổ tài, nhất là Tân Linh luôn làm mọi người cười nghiêng ngả. Vui nhất là bức ảnh "đoàn tàu", Linh xếp bà đứng trước rồi lần lượt theo thứ tự 7 người con. 

Đúng 2 giờ chiều, cả đoàn chào tạm biệt họ hàng  và chuyển bánh.....
Xe mình về đến Hà Nội đã 5 giờ chiều, vì đi đường có vài sự cố. Đó là đi lạc đường, sau khi qua cầu Đò Quan mới, lại rẽ theo hướng đi Ninh BÌnh!. "Sự cố" thứ hai là gặp cơn mưa to mù mịt phải dừng lại hồi lâu rồi sau đó bật đèn và cố bò đi. "Sự cố" thứ ba là đến đoạn Cầu Giẽ, mình để Vân Anh lái xe nên đi chậm như "phụ nữ tập lái".    

Dỗ tổ năm nay vui vì lần đầu tiên đoàn nhà mình về đủ cả 7 anh em cùng với gia đình mỗi người.  Nhưng lại không được vui vì anh em nhà bác Vinh vẫn bất hoà nặng, bên nhà thờ chỉ có vợ chồng anh Vinh, vợ anh Chính, vợ và con trai anh Vĩnh. Không có nhà anh Đình, nhà chị Lan, nhà chị Thu, nhất là không có nhà anh Chinh! Thật đáng tiếc.

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2009

Một vụ va chạm giao thông

09/10/2009 08:45 am
Vừa mở cửa phòng chưa kịp bật máy tính lên thì bỗng nghe ngoài đường có riếng “rầm” và tiếng trẻ con khóc thét. Nhìn qua cửa sổ xuống đường và thấy một bác đứng tuổi đang cố nâng chiếc xe đạp lên để bế cháu bé, vừa lẩm bẩm từ  tốn  “đi xe máy thế có chết không”. Chiếc xe máy nằm bên dưới xe đạp và cách đó một đoạn, trên vỉa hè một cậu thanh niên đang nằm và cố gượng dậy. Thì ra 2 xe đi cùng chiều. Xe đạp đi trước chở cháy bé, thấy có ổ gà nên phanh lại và tránh sang trái. Xe máy đi sau với tốc độ cao vội lách sang phải và phanh chết, xe máy đổ nhưng vẫn quệt vào tay lái xe đạp. May là xe máy đã phanh chết nên xe đạp tuy bị đổ xuống nhưng không bị kéo lê. Cậu thanh niên đi xe máy đã đứng dậy được, bác đi xe đạp thì vẫn lẩm bẩm “đi xe máy thế”, ngay lập tức cậu ta vừa chửi “mẹ bố mày...” vừa cầm mũ bảo hiểm quật liên tiếp vào đầu bác xe đạp. May mà có một người đi xe máy vừa đến nơi vội kiên quyết can ngăn đồng thời đỡ cháu bé ngồi lên xe đạp và dục bác đi xe đạp đi ngay.
Tiếng khóc của cháu bé xa dần. Cậu thanh niên dựng xe máy lên và dắt đi đến hiệu sửa xe máy. Tôi nhìn thấy cậu ta khá sáng sủa, có vẻ con nhà tử tế.