Thứ Ba, 5 tháng 2, 2013

Vườn đào Nhật Tân


Hôm nay đã là 25 tháng chạp, nghĩa là chỉ còn 4 ngày nữa là sang năm mới Quí Tỵ. Vườn đào Nhật Tân nổi tiếng của Hà Nội chắc là chỉ còn lại ít hoa vì phần lớn đã được chuyển đi khắp nơi để kịp tết. Mình nghĩ thế nhưng vẫn quyết định đi thăm, may có cô con gái Hoàng Mai cùng đi. Hai bố con đi xe máy theo nhiều tuyến phố. Đào, quất và đủ các loại hoa tết bán khắp nơi nhưng so với mọi năm thì ít hơn hẳn. Chủ yếu tập trung tại chợ hoa ở các tuyến phố lớn như Hoàng Minh Giám, Lạc Long Quân,.. Đến khu vườn đào ngoài bãi sông mới thực sự được chiêm ngưỡng một vùng trời, ngập sắc hồng của hoa đào, mặc dù trong đó rất nhiều cây hoa đã được đào mang đi bán và để lại các khoảng vườn trống đan xen. Rất tiếc là trời nắng nóng ghê gớm, nên không thể dạo chơi lâu được.


        

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

Đột nhập táo tợn

Nhà bác An ở sâu trong ngõ cụt, bốn phía kín cổng cao tường, hai bác và vợ chồng Tuấn - Hiền vốn rất cẩn thận, thế mà...
Tối ngày 28 tháng 12 vừa qua đạo chích đã đột nhập nhanh gọn, chuẩn xác! Lúc đó là khoảng 7 giờ tối, cả nhà đang ăn cơm trong phòng ăn. Cháu Hề ăn xong trước, đi ra đứng ở cửa bếp và nhìn ra cổng, bỗng hỏi ông "ông ơi sao cánh cổng không đóng?". Bác An bảo "ừ hôm nay ăn cơm sớm nên ông chưa khóa cổng", nói vậy nhưng bác vẫn nhìn ra cổng và thấy chột dạ kêu lên "ơ hay, rõ ràng lúc nãy ông đã chốt lại rồi mà, ai mở ấy nhỉ?". Cả nhà giật mình, vì không có ai vào ra từ lúc ông đóng cổng và vào ăn cơm! Thế là Tuấn vội chạy lên các phòng kiểm tra hết một lượt, thấy không có gì khác và lại xuống ăn cơm tiếp. Nhưng đang ăn Tuấn lại nhớ ra điều gì lại vội chạy lên phòng mình và phát hiện ra cái ba lô lúc đi làm về để dưới chân ghế đã biến mất. Hôm nào đi làm về chiếc ba lô cũng được để vào đúng chỗ đó và bên trong luôn có một chiếc laptop và một số giấy tờ, nhưng hôm nay lại có thêm cái ví có mấy triệu tiền mặt, mấy cái thẻ ATM, 2 đăng ký xe ô tô, cùng toàn bộ giấy tờ tuỳ thân,...Thế là tất cả đã bị lấy mất ngay trong phòng ngủ.
Một lúc sau công an đến xem xét và đi quanh hàng xóm hỏi han. Ai cũng cho là đạo chích chọn đúng lúc đang ăn cơm, đi từ cổng vào, đi ngang qua sân, lên phòng lấy cái ba lô và thoát ra trót lọt như vậy là rất táo bạo.   
Sự việc làm xôn xao trong xóm. Có người bảo tối hôm đó có nhìn thấy một thanh niên đứng cầm cái ba lô đứng phía ngoài tường rào. Có người suy diễn chắc là ở cơ quan có kẻ muốn lấy cắp số liệu trong máy latop....

Mấy hôm sau Tuấn được gọi đến nhận lại cái ví do một người tốt bụng nhặt được đã mang đến giao cho ngân hàng ANZ vì thấy trong ví có thẻ của ngân hàng ANZ. Thế là toàn bộ giấy tờ xe, CMND, bằng lái đã may mắn không bị mất. Cả nhà còn cảm thấy may mắn hơn khi nghĩ rằng hôm đó nếu như mọi hôm cháu Hề ăn cơn xong trước thường bế em lên phòng thì rất có thể đã giáp mặt kẻ trộm và có thể đã bị nguy hiểm!

Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013

Linh tính

     Đã hơn 3 tuần không gặp  mà cũng không thấy ông bạn Cường gọi điện, mình thấy lạ. Sáng nay mình gọi điện, định nếu có nhà thì sẽ đến chơi. Nhưng khi gọi thì chỉ nghe thông báo “số điện thoại hiện không liên lạc được” mình linh tính có chuyện gì chăng?. Thế là mình quyết định cứ đến nhà xem thế nào, chẳng biết có ai ở nhà không. Đi xe máy ngoài trời 12 độ cũng khá lạnh dù đã chống rét hết cơ số. Đến nơi thấy cửa đóng nhưng trong nhà đèn sáng, nhìn vào thấy có mẹ vợ của Cường và 2 thanh niên đang ngồi nói chuyện ở bàn. Sau đó, khi vào nhà  mình hỏi mẹ vợ của Cường “Cô đến hôm nào ạ”, “thì từ hôm Cường bị đến nay tôi…”, “Cường bị sao ạ?”, “Anh chưa biết à?”, “Vâng, Cường bị sao ạ?”. Rồi mọi việc xảy ra được lần lượt kể lại.
     Đó là vào chiều ngày 28/12 (cách đây 12 ngày), Cường đi xe máy trên đường Hoàng Quốc Việt thì va chạm với xe ô tô cùng chiều bị ngã và bất tỉnh, đầu và mặt đầy máu. Chủ xe ô tô đưa đi cấp cứu ở bênh viện E và lấy điện thoại trong túi Cường rồi gọi đến một vài số trong đó để báo tin. Thế là người thuê nhà của Cường (ở cùng phố Đào Tấn) nhận được tin, chị ta lại gọi báo cho mẹ vợ Cường…. Cuối cùng thì mọi người trong nhà đã đưa Cường về bệnh viện Việt Đức, rồi sau đó vì kết quả chụp cho thấy máu tụ chỉ một lớp bên ngoài sọ nên không phải mổ và lại chuyển sang bệnh viện Phòng không không quân cho đến hôm nay. Những ngày đầu còn mê sảng, nói không ra tiếng, nhưng bây giờ nói nghe đã rõ tiếng mặc dù có lúc còn nhớ lẫn lộn. Hôm qua bác sĩ đồng ý cho về nhà để tiện chăm sóc.
      Đang nói chuyện thì có điện thoại anh Hùng  (anh trai Cường) báo là Cường đã lên taxi để về nhà. Thế là sau 20 phút đã thấy taxi về đến cửa. Hai thanh niên phải đi hai bên đỡ từng bước chậm, con gái đi bên cạnh. Mặt sây sát, một mắt thâm tím, hai tay cũng đầy vết xước. Cường nhìn mình 2 lần cũng không nhận ra. Mãi đến khi Cường đã nằm im trên đệm rồi còn mọi người đi xuống nhà dưới cả và chỉ còn một mình mình ngồi bên cạnh, Cường chợt nhìn quanh và nhận ra ông bạn và mỉm cười. Thậm chí còn hỏi “Nga dạo này đã làm thêm chỗ nào mới chưa?” mặc dù nói tiếng nghe rất khó nhọc.  Mình hỏi “đang đau lắm hả”,  hắn ta gật đầu. Nhưng một lúc sau thì lại nói những câu vu vơ không ai hiểu...
    Có lẽ nhanh cũng phải một tháng, tức là đến tết thì mới có thể tự đi lại bình thường.