Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2014

Phản đối Trung quốc xâm phạm hải phận Việt Nam

Trung Quốc hãy chấm dứt các hành động ngang ngược xâm phạm chủ quyền của các nước láng giềng.

Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014

Có thể và Không thể


(đối với người mới tham gia KDTM). 

Bạn không thể hình dung đầy đủ, rõ ràng tất cả những giá trị của cuộc sống khi bạn xây dựng thành công và được sở hữu một  mạng lưới gồm hàng nghìn người cùng làm việc.
Bạn có thể nhìn thấy hoặc chứng kiến một số các giá trị tuyệt đỉnh của những thủ lĩnh có mạng lưới lớn, nhưng bạn  lại không thể hình dung đầy đủ những gì bạn sẽ trải qua trong quá trình xây dựng mạng lưới của mình.
Có thể bạn luôn nghĩ về khả năng hạn chế của bản thân và bạn không thể  nhận ra được sức mạnh vô hạn của bản thân khi bạn đã tham gia vào một mạng lưới vì chính mạng lưới đã kích hoạt tiềm năng của bạn, chính mạng lưới giúp bạn luôn trung thành với mục đích của mình.
Không thể tránh khỏi sự nhầm lẫn giữa cái cũ và cái mới. Thậm chí, có thể sau hàng năm tham gia, bạn  nghĩ về cái mới vẫn còn theo cách nghĩ cũ, làm việc với cái mới vẫn còn theo thói quen cũ. Vì vậy có thể sẽ chán nản, sẽ dừng bước sau một thời gian khởi sự và chấp nhận quay về với cái cũ, cái quen thuộc.  
Bạn có thể biến cái Không thể thành cái Có thể và bạn sẽ thành công nếu sự ham muốn của bạn mạnh mẽ hơn mọi người, sức mạnh đó đủ để bạn sẵn sàng thay đổi hoàn thiện bản thân: tư duy mới, thói quen mới,...
(Bạn thích câu hỏi nào trong 2 câu sau:  "mạng lưới của cậu thế nào rồi?"  và "tháng vừa rồi cậu được trả bao nhiêu tiền?")

Thứ Ba, 21 tháng 1, 2014

Nét chữ của cha tôi




Tôi lật từng trang vở cũ kỹ của cha tôi để lại. Tuy mải mê bươn chải kiếm sống nuôi con nhưng cha tôi vẫn cố ghi lại những kinh nghiệm quí báu của nghề nghiệp, ông viết cả bằng chữ nho cả chữ Việt. Những năm cuối đời,  ông cố gắng dành thời gian để dịch sách thuốc từ chữ nho sang chữ Việt. Hàng trăm trang viết, nét chữ gọn gàng, đều đặn, chứa đựng bao tâm huyết. Những bài thơ, bài phú diễn giải lý luận đông y học. Cách bắt mạch, đoán bệnh. Phân tích các bệnh, phân tích các vị thuốc,  bài thuốc…

Những năm mười ba, mười bốn tuổi, mỗi khi tôi nghỉ hè, cha tôi thường tranh thủ giảng giải cho tôi những kiến thức sơ lược về Đông y qua những bài thơ, bài phú mà ông tâm đắc nhất. Đến bây giờ tôi vẫn thuộc và có lần cao hứng đọc "cử tiên ngôn giả mạch phù…"  hoặc "ngoại cảm phong hàn, cửu vị thập thần bại độc; nội thương ẩm thực, ngũ quân, bình vị, bổ trung…" gây thú vị bất ngờ cho các thầy thuốc kỳ cựu.

Nhìn lại từng dòng, từng dòng cha tôi viết, tôi lại thấy hình ảnh ông đang ngồi viết ngoài sân những buổi chiều. Dáng người gầy gò, vầng trán rộng, tóc đen mấy sợi lưa thưa. Lúc này cha đã gần bảy mươi, sức đã yếu. Nét chữ ngày càng cứng và dễ gãy hơn so với trước. Ngồi viết mỏi tay, hoa mắt, nhưng ông vẫn cố viết hết trang này đến trang khác. Nhiều người đi ngang qua ngõ dừng lại nhìn ông hồi lâu rồi lặng lẽ đi, họ không muốn ngắt dòng suy tư của ông.   

Cha tôi đã chạy đua với thời gian như vậy. Và giờ đây trước mắt tôi là từng câu, từng chữ, từng nét  mà cha tôi đã đắm đuối viết trong những năm tháng cuối cùng. 
Chỉ còn mấy ngày nữa là đến tết Nguyên Đán.  Cha tôi đi xa đã mấy chục năm rồi.